Tháng 10 2025

Tiếng vọng của tro tàn

Trên triền đồi gió thổi qua những thân cây cháy đen, tro tàn vẽ lên không trung những đường cong mỏng manh như ký ức. Người lữ khách dừng lại, bàn tay chạm lên gốc cây đã hóa than, và nghe thấy một tiếng rất khẽ — như hơi thở cuối cùng của đất. “Ngươi đến trễ rồi,” giọng nói vang lên từ trong lớp tro....

Hạt Cát Không Tan

Người đàn ông dừng lại bên mép sông, nơi từng có chiếc cầu đã bị tháo dỡ từ lâu. Gió thổi qua lớp cát mịn, mang theo những tiếng thì thầm rất khẽ — như ký ức của dòng nước từng chảy qua đây. Anh cúi xuống, nhặt lên một hạt cát. Nhỏ, nhưng sắc. Nhẹ, nhưng không tan trong nước. Người ta thường...

Bức tường biết thở

Ngôi làng nhỏ nằm giữa thung lũng, nơi có một bức tường đá xám đã đứng đó suốt trăm năm. Người ta gọi nó là “bức tường biết thở”, bởi vào những buổi chiều, ai đi ngang cũng nghe tiếng rì rầm như hơi thở khe khẽ vang từ trong đá. Không ai biết ai xây, cũng chẳng ai hiểu vì sao nó chưa từng đổ, dù gió bão...

Dòng Chảy Vô Hình

Dòng Chảy Vô Hình Đêm xuống. Cát bắt đầu lạnh, và bầu trời loang loáng ánh sao như những hạt phù sa lạc chỗ. Người đưa đò vẫn ngồi nơi ấy, đôi mắt khép hờ, nghe tiếng sóng từ lòng đất vọng lên như lời nhắc xa xăm. Đứa trẻ đã đi, chỉ còn lại những vòng tròn cát mà nó vẽ, giờ bị gió thổi...

Ngã Ba Cát Khô

Chiếc cầu cũ đã trơ trọi hai bên mố, lớp cát bụi vàng mịn dưới chân kể về những dòng sông từng chảy qua. Người đưa đò không tên bước xuống, bàn chân in vào cát như ghi dấu từng bước trên hành trình âm thầm. Gió thổi qua ngã ba cát, mang theo mùi nắng, mùi lá khô, và cả những câu chuyện chưa được kể. Cây...

 Khi Dòng Sông Ngủ Quên

Mùa hạ năm ấy, dòng sông không còn chảy nữa.Nước rút dần theo những ngày nắng gắt, để lại lòng sông loang lổ vết nứt như những kỷ niệm bị quên lãng. Chiếc cầu mới dựng lên, nối hai bờ thẳng tắp, xe cộ qua lại rộn ràng. Không còn ai ghé lại bến đò cũ. Người gác vẫn ở đó, ngồi trên phiến đá quen, nhìn...

Người Khách Cuối Dòng

Chiều hôm đó, sông phẳng như gương. Người đưa đò vẫn ngồi nơi bến cũ, cây sào cắm nghiêng vào nước, ánh hoàng hôn loang chậm trên mái chèo đã sờn màu thời gian.Ông vẫn chờ, như bao buổi chiều khác — không vì ai, mà vì một thói quen chẳng thể gọi tên. Một người khách lạ bước đến. Không tiếng chào, chỉ một...

Người đưa đò không tên

Dòng sông ấy tưởng nhỏ, mà sâu đến vô cùng. Sương phủ dày, chỉ nghe tiếng nước vỗ vào mạn gỗ. Người lữ khách đứng lặng nhìn phía bên kia — nơi ánh sáng mờ như ẩn chứa một điều gì đã mất. Một con đò nhỏ trôi ra từ màn sương. Người chèo đò mặc áo nâu sậm, mái tóc hoa râm, đôi mắt không nhìn vào ai,...

Chiếc cầu qua hai thế giới

Sáng ấy, sương dày đến mức tưởng như có thể chạm tay vào được.Dòng sông nhỏ không còn thấy bờ bên kia, chỉ nghe tiếng nước khẽ vỗ vào chân cầu, nhịp chậm rãi như hơi thở của một ai đang ngủ. Anh dừng lại.Có điều gì đó khiến anh không thể bước tiếp.Không phải sợ, mà là cảm giác… như có ai đang đứng...

Chiếc Cầu Qua Dòng Sông Nhỏ

Buổi chiều, gió thổi nhẹ qua những rặng tre ven sông. Có một cây cầu gỗ nhỏ, cũ đến mức mỗi bước đi qua đều nghe tiếng kẽo kẹt. Dân trong làng ai cũng sợ, ít người dám qua, chỉ có một cậu thanh niên ngày nào cũng dừng lại sửa chỗ hư — lặng lẽ, chẳng ai thuê, cũng chẳng ai khen. Một người qua đường...

Compare listings

So sánh